Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ…

Khúc hát này sao nghe thân thương quá, nó làm tôi suy tưởng đến một nơi có cảnh quan thiên nhiên xinh đẹp quyện vào sương mờ, tạo cảm giác mờ ảo xa xa...

Nhắc đến Đà Lạt, ai cũng nghĩ ngay đó là thành phố ngàn hoa. Nhưng nếu đặt chân lên mảnh đất này, thấy nơi đây có rất nhiều điểm nhấn để lại trong lòng du khách những ấn tượng không thể quên. Đi trên đất Đà Lạt có cảm giác như đi bên người yêu, bồn chồn, rạo rực, chỉ muốn thì thầm: "Đà Lạt! Đà Lạt tôi yêu".

Có hai từ tôi cảm nhận trong chuyến đi Đà Lạt lần này là: nhẹ nhàng. Yêu sao cái cảm giác lạnh cóng do những cơn mưa chiều làm cả nhà như muốn chăn ấm gối êm, e ấp ôm nhau... ngủ.

Một số người cho rằng việc đi du lịch chỉ là để thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên, thời tiết ôn hòa, sự đa dạng ẩm thực, chụp ảnh hay làm những việc đại loại như thế. Nói như vậy chỉ đúng một phần và rõ ràng chưa phản ánh đầy đủ lý do việc đi du lịch.

Ngay từ lần đầu tiên xem qua bức ảnh chụp Dã Quỳ. Lòng tôi đã xôn xao một xúc cảm thật mãnh liệt. Một chút gì đó rất đặc biệt mà tôi chưa từng xao động trước một loài hoa nào.

"Phố núi cao phố núi đầy sương phố núi cây xanh trời thấp thật buồn cô khách lạ đi lên đi xuống…”

Chẳng hiểu sao cái câu hát kia với tôi – là để nói về Đà Lạt, chứ chẳng phải Pleiku như nó vốn là. Cũng chẳng trách, bởi những ngày tôi tới Đà Lạt, thành phố ngập sương và mưa nhẹ…Khó có thể diễn tả cảm giác của buổi trưa ấy, khi ngang qua đường đồi cheo leo, giữa con đường cúc qùy cuối mùa lác đác mà vàng ruộm.

Đà Lạt trong tôi gợi những kỷ niệm buồn về một mối tình dang dở. Và lần hội ngộ này dù đã qua mùa hoa Mimosa, vẫn thấy đâu đó trong góc trái tim mình vẹn nguyên nỗi niềm thương nhớ một loài hoa vàng tươi màu nắng, lặng thầm tỏa hương góc rừng xa…

Những con đường mới mở xuyên rừng nối biển luôn là nỗi khát khao chinh phục của những tay lái mê đường dài. Chờ đợi bao ngày, cuối cùng chúng tôi cũng có dịp thực hiện được mong ước khám phá cung đường tuyệt đẹp nối liền thành phố hoa Đà Lạt với phố biển Nha Trang.

Tôi lớn lên giữa thành phố cao nguyên với những con dốc vàng rực màu hoa dã quì. Ngày nào cũng một mình đạp xe, dắt xe lên hết con dốc này đến con dốc khác, tôi vừa đi vừa mải miết ngắm nhìn những bông hoa mọc ven đường, nhờ thế mà lên đến đỉnh dốc tự lúc nào không hay.